Cái quán này thì không có ở Sài Gòn, ở tuốt Melbourne, nhưng mình cũng ghi note lại 1 số hình ảnh để mọi người khi nào có dịp đến Melbourne thì ghé qua thử, và cũng là ghi lại kỷ niệm cho riêng mình ^^

 

Quán nằm ở khu người Ý, trên đường Lygon – nơi buổi tối chộn rộn đông đúc, vì mấy cái nhà hàng xung quanh bưng bàn ra “giữa lộ” cho khách ngồi, rồi nhân viên phục vụ thì đi qua đi lại bưng thức ăn từ trong ra, bưng chén bát dzọn vào trong rất là nhộn nhịp (nhưng không có hỗn độn). Đi ngang qua những quán ở đây, mình liếc nhìn xem người ta ăn cái gì, thì thấy đĩa nào cũng rất shinh đẹp và hấp dẫn (mặc dù nhìn vào hok biết tên món gì).

 

Quán này có khu vực bên dưới bán chocolate tươi và chocolate đóng gói sẵn, em nào em nấy nhìn còn sexy hơn em Ngọc Trinh :p có mấy viên mắc tiền còn có 1 ít vàng bên trên nữa (gọi là gold flake áh), không biết ăn vào rồi không bài tiết được, có bị sỏi thận không ta, (thắc mắc, thắc mắc). Đi lên cái cầu thang gỗ chật chật là khu trên lầu, khu này có chỗ ngồi cho khách uống nước và ăn bánh.

 

Vì đến đây lần đầu, nên nói chung là hơi phân vân, vì thấy món nào cũng miêu tả sao hấp dẫn quá. Vậy thì mình quyết định uống chocolate đen và ăn cái bánh mà chỉ đọc thành phần thôi là thấy quyến rũ ơi là mời gọi có tên là Vanilla Poppyseed Cake, với phần mô tả bao gồm bánh vanilla poppy seed, kèm lê nấu rượu, rồi còn kem lạnh vị táo và custard nữa chứ. Thử hỏi xem, đọc tới đâu là tưởng tượng ra tới đó, nào là vanilla thơm lừng, poppy seed thì ta sẽ cắn bụp bụp, sau đó có lên nấu rượu vừa thanh vừa thơm, rồi kem táo custard vừa béo vì trứng vừa chua vị táo…

Wow, vì tưởng tượng nhiều quá, nên khi ăn không có ngon như tưởng tượng nhưng các vị cũng ăn nhậu với nhau lắm 😀 Mà phải nói là trình bày rất là đẹp, đẹp nhất là cái cọng đường quéo quéo (caramel decoration). Cọng đường này phải nấu đường cho nó chảy ra (caramelize), và phải đạt được 1 nhiệt độ nhất định chính xác (hình như mình nhớ không lầm là 250 độ C, phải có nhiệt kế đo mới làm được), rồi cho nó nguội xíu, mới dùng thìa kéo đường lên, quấn vòng vòng quanh 1 cái ống không dính, rồi gỡ ra là được cái này. Lý thuyết vậy thôi chứ nói và làm là cả một vấn đề áh. Kem cũng không phải là quăng 1 scoop lên, mà được tạo hình “ống cống” nằm vắt vẻo trên cái bánh lồng trong lò xo đường. Bánh này không phải dạng sponge cake mà hình như gần giống muffin vì độ nặng của bột hơi “thick”, không xốp. Àh, 14 đồng thì hơi mắc thiệt đó, vì 14 x 23.000 = 322.000 lận (hix hix, đau bụng, đau bụng)

Àh, không, ta là dzân chơi không sợ mưa rơi 😀 … Mưa nữa đi, mưa nữa đi.. i like mưa :D.

Quán này ở Melbourne có vài địa chỉ, mình ghi địa chỉ chỗ mình ghé thôi ^^

[quote]Koko Black
167 Lygon Street, Carlton VIC
Tel: (03)9349 2775
Website: www.kokoblack.com[/quote]

 

Comments

comments

Related Posts

Leave a Reply

Your email address will not be published.